Boss Hung Mãnh - Ông Xã Kết Hôn Đi

Chương 19: Đi khách sạn đi, tôi mời (3)

Dịch bởi: admin

Trước Tiếp
Giữa nụ hôn mê đắm mơ màng, Yến Thanh Ti buông người đó ra

“Đây là tạ lễ, mùi vị cũng không tồi…”

Một tay Yến Thanh Ti cầm thuốc lá, một tay vỗ vỗ gương mặt của người nọ, cười đến xinh đẹp tuyệt diễm, nhưng trong giọng nói lại để lộ mấy phần tự sỉ nhục bản thân: “Nếu như là mấy năm về trước, nói không chừng chỉ vì một điếu thuốc mà tôi có thể theo anh về nhà, lên giường với anh cho mà xem.”

Yến Thanh Ti loạng choạng quay đi, đột nhiên cổ tay bị tóm chặt, cô bị người đó kéo ngược trở lại, cả người xoay liền mấy vòng, lúc dừng lại thì lưng cô áp sát cánh cửa phòng vệ sinh nữ.

Con ngươi xoay vòng vòng, đầu óc mơ màng choáng váng, sắp đứng không nổi nữa.

Người đàn ông bị cô hôn vừa nãy nói: “Ngủ với tôi một đêm, tôi sẽ cho cô diễn vai nữ chính của phim ‘Lãnh Hương’.”

Giọng nói của anh ta như đang đè nén cái gì đó, khàn khàn trầm thấp, nghe rất thích, nhưng hình như trong đó lại có mấy phần tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Yến Thanh Ti chớp chớp đôi mắt: “Quy tắc ngầm hả?”

“Cứ xem là thế.”

Không biết Yến Thanh Ti lấy đâu ra sức lực đẩy anh ta một cái, hất tay xoay người đi luôn.

Loạng choạng đi được mấy bước cô bỗng quay người nhìn lại, thấy người nào đó bị cô cưỡng hôn vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ: “Sao không đi?”

“Đi đâu?”

“Quy tắc ngầm chứ đi đâu, đi khách sạn, đi, tôi mời!”

……

Yến Thanh Ti chẳng còn biết bản thân mình đang làm trò gì nữa, cô chỉ nghe thấy người đó nói, để cô diễn vai nữ chính trong “Lãnh Hương” thế là cô đi với anh ta thôi.

Còn về cái gã giám đốc Hà gì gì đó ấy à, ha ha, ai còn cần biết gã là ai cơ chứ.

Một tên đàn ông giống như một con lợn, chỉ nhìn thôi cô đã buồn nôn rồi.

Giống như thuận theo những gì mà mình muốn, cô tự đẩy mình đi, cô thà bị men rượu điều khiển, đi cùng với gã đàn ông lạ mặt chứ không muốn phải lên giường với con lợn đó chỉ vì để đổi lấy một vai diễn cỏn con.

Nhận thức của Yến Thanh Ti dần dần mơ hồ, cô thật sự đã say rồi, lúc ngồi lên xe không biết gì hết mà bắt đầu lăn ra ngủ.

Cho đến lúc cô lơ la lơ mơ tỉnh lại thì đã nằm trên giường trong phòng của khách sạn, người nọ cưỡi trên bụng cô, đè ép cô đến nỗi khó chịu, từ trên cao nhìn xuống, bóp chặt lấy cằm cô chất vấn: “Cô thế mà vẫn có thể ngủ được ư?”

Yến Thanh Ti say xỉn, nghiêng đầu cười ha ha: “Anh trông rất giống một người mà tôi quen, thật đấy…..”

“Người quen, người quen như thế nào?”

Yến Thanh Ti gặm gặm đầu ngón tay, nghĩ một hồi: “Không nhớ được, thật mà.”

Người đó cúi đầy cắn lấy cánh môi cô, đầu lưỡi vẽ theo hình đôi môi xinh đẹp của cô, “Không nhớ được tướng mạo, vậy em còn nhớ tên hay không?”

Yến Thanh Ti ‘ưm’ một cái, nụ hôn của anh ta thật dễ chịu, cô nói: “ Cũng không nhớ nữa…”

“F*…”

Anh ta nghiến răng: “ Không nhớ được một cái gì, thế mà còn nói là người quen?”

Yến Thanh Ti: “Hôn anh cảm giác cũng thật quen thuộc nha….”

“Chết tiệt…. rốt cuộc mấy năm nay cô đã hôn bao nhiêu người?”

Yến Thanh Ti: “Không biết nha….”

………………

Sau đó, Yến Thanh Ti chỉ biết rằng quần áo của mình bị xé nát bét, rồi thì…..thì chẳng có gì hết, một đứa say xỉn thì còn mong nó nhớ được cái gì, bị một người lạ mang đi, sáng ra phát hiện mình vẫn còn sống là may mắn lắm rồi đấy.

Đợi đến lúc cô tỉnh dậy, trên người toàn là dấu hôn xanh xanh tím tím, đầu đau sắp nứt ra, cả người bủn rủn chẳng còn chút sức lực nào

Nhìn sang bên cạnh, trên gối vẫn còn vệt lõm vào, trong không khí vẫn còn vương lại chút hơi thở của người nọ, nhưng cái tên đó đã sớm cút rồi.

Yến Thanh Ti xuống giường phát hiện quần áo của mình bị xé thành vải vụn, kể cả nội y, cô chửi một câu má nó, cái tên khốn nạn, xé quần áo cô nát bét thế này là muốn khiến cho cô không thể ra ngoài được đây mà.

Yến Thanh Ti tức muốn nổ phổi.

Tối hôm qua cô dự định chơi ‘tiên nhân khiêu’ với con lợn Hà tổng, cho gã uống thuốc mê rồi nằm cạnh gã chờ tới sáng…….. không ngờ lại bị người khác chơi cho một vố trắng trợn.

Mẹ nó chứ, đúng là nam sắc lầm người.
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương