Boss Hung Mãnh - Ông Xã Kết Hôn Đi

Chương 29: Yến Thanh Ti, cô đây gấp gáp muốn cho tôi kiểm hàng sao? (1)

Dịch bởi: admin

Trước Tiếp
Chỉ thiếu điều không nói toẹt luôn là -- đúng a, là tôi cố ý đấy, anh có thể làm gì được tôi?

Thấy Nhạc Thính Phong vẫn không động đến đôi đũa, Yến Thanh Ti lại nói: “Có phải ngài không thích ăn cái này không? Vậy...miếng thịt bò ba chỉ này thì thế nào?”

Yến Thanh Ti lại gắp cho Nhạc Thính Phong mấy miếng thịt ba chỉ, Nhạc Thính Phong nhìn thấy mấy miếng thịt cảm thấy lợm hết cả cổ họng nhưng trên mặt vẫn tỏ ra rất thản nhiên.

Yến Thanh Ti lần này quyết tâm không bỏ qua cho Nhạc Thính Phong, nếu anh ta không động đũa, thì cô lại gắp tiếp. Dưng bị ngủ lỗ vốn một đêm, bị gặm cắn cả người thì thôi, lại còn bị anh ta nhục nhã cho một trận. Những oán hận chất chứa trong lòng Yến Thanh Ti lại bùng lên, cô nhất định phải trả lại hết cho Nhạc Thính Phong.

Chị Mạch ngồi bên cạnh nhíu mày nhìn, tuy chị vẫn chưa nắm rõ tính cách Yến Thanh Ti, nhưng chị biết cô không phải là hạng người liều lĩnh lỗ mãng. Hành động này của Yến Thanh Ti không quá giống như là đang nịnh nọt Nhạc Thính Phong, mà giống như ghê tởm hắn, cô ta đang làm cái quái gì vậy?

Vị thái tử gia này mà dễ trêu chọc đến thế chắc? Chị Mạch muốn nhắc nhở Yến Thanh Ti, lại sợ lộ liễu quá nên đành ngồi một bên âm thầm lo lắng quan sát.

Nhạc Thính Phong nhìn vẻ mặt nịnh nọt của Yến Thanh Ti nói: “Muốn tôi ăn đến thế cơ à? Hửm?”

Âm “Hửm” được kéo dài, không mặn không nhạt làm nhộn nhạo tất cả con tim của mọi người, hai người này chắc chắn là có “cứt mèo”.

Yến Thanh ti cười đáp: “Đúng a, xem ra......Nhạc tiên sinh đây là không nể mặt tôi rồi?”

Yến Thanh Ti nghĩ Nhạc Thính Phong tuyệt đối sẽ không động đũa tí nào, thế mà anh ta cư nhiên lại cầm đũa lên, đôi đũa ấy lại là đũa Yến Thanh Ti cô nữa chứ. Ngón tay Nhạc Thính Phong thon dài, trắng trẻo, mặc dù chỉ cầm một đôi đũa thôi cũng làm cho người khác thấy thích mắt. Chỉ thấy Nhạc Thính Phong giơ tay gắp một miếng thịt bò đầy ớt đưa vào trong miệng, đây là lần đầy tiên anh ăn loại thức ăn như vậy, đến nhai cũng không cần, trực tiếp nuốt xuống.

Yến Thanh Ti mắt tròn mắt dẹt nhìn Nhạc Thính Phong “nuốt” xong miếng thịt bò, sau đó không kiềm chế được ho khan liên tục. Nhạc Thính Phong bị sặc ớt ho không ngừng, một lúc sau mặt liền đỏ bừng lên, Yến Thanh Ti nhìn thấy thế liền tỏ vẻ vô tội nói: “Ồ thì ra là ngài không ăn được cay, sao lại không nói chứ, thật xin lỗi, thật ngại quá ạ.”

Nhạc Thính Phong nhấc cốc nước lên uống hết, xong rút khăn tay ra lau sạch vết nước còn sót trên môi. Những người khác mà làm động tác này sẽ trông không ra làm sao cả, thế nhưng đổi lại là Nhạc Thính Phong làm thì....thật là đẹp.

Trong lòng Yến Thanh Ti vẫn chưa nguôi hận, vội vàng bổ thêm một câu: “Thật ngại quá, không nghĩ đến là anh không ăn được cay, sao anh lại không nói ra cho mọi người biết chứ?”

Đạo diễn Thái không dám đắc tội với vị thần tài này, liên tục đỡ lời: “Nếu biết Nhạc tiên sinh không ăn được cay thì chúng tôi đã gọi nồi lẩu không cay rồi, thật xin lỗi.”

Nhạc Thính Phong nhìn bộ dạng như không có tội tình gì của Yến Thanh Ti, trong lòng liền bực bội khó chịu.

Anh cố ý nói: “Không sao, là người đẹp tự tay gắp cho sao có thể không ăn chứ.”

Những người ngồi trong phòng lúc này đều đưa ánh mắt phức tạp mà nhìn Yến Thanh Ti, Yến Thanh Ti tức đến nghiến nát cả răng: “Xem ngài nói này, chẳng lẽ chỉ cần là người đẹp, thì có đưa thuốc độc, ngài cũng uống sao?”

Nhạc Thính Phong cười như không cười nhìn cô: “Cái này còn phải xem là ai nữa.”

Yến Thanh Ti lần này thì cười không nổi nữa, bởi vì Nhạc Thính Phong đang vén váy cô. Cô nhấc chén rượu ở bên cạnh lên nhấm một ngụm, thế nhưng cơn tức trong lòng thì không thể áp xuống được rồi.

Thế là......

Dưới gầm bàn, Yến Thanh Ti tìm vị trí chân của Nhạc Thính Phong, sau đó dùng hết sức lực dẫm lên. Yến Thanh Ti hôm nay đi giày cao gót 5 phân, gót giày vô cùng nhọn, cô cố gắng nghiền hết sức có thể, còn di đi di lại mấy lần.
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương