Boss Hung Mãnh - Ông Xã Kết Hôn Đi

Chương 33: Khẩu vị của Nhạc tiên sinh thật nặng

Dịch bởi: admin

Trước Tiếp
Yến Thanh Ti cười đến yêu mị: “Hơn nữa nha, người ta còn chưa chơi ‘xe chấn’ bằng MayBach* bao giờ đâu.”

*Một dòng xe xa xỉ của Mercedes

Giọng nói nói ngả ngớn có đôi chút phóng đãng của Yến Thanh Ti rất dễ khiễn người ta lầm tưởng rằng, cô đã từng chơi cái trò ‘xe chấn’ này với rất nhiều đàn ông.

Trong bóng tối, cả người Nhạc Thính Phong toả ra một làn khí lạnh lẽo.

Yến Thanh Ti không để ý đến cơn tức của Nhạc Thính Phong, giơ tay cởi áo sơ mi của anh ta.

Mục đích của cô chính là khiến anh ta càng tức càng tốt, như thế mới gọi là “chơi” chứ, không lẽ lại dỗ anh ta vui vẻ?

Anh ta không vui, anh ta khó chịu, thì cô mới vui cô mới thấy thoải mái.

Áo sơ mi của Nhạc Thính Phong là hàng may thủ công, đặt làm riêng ở nước ngoài, ngay cả cáikhuy cổ tay cũng là bảo thạch được lựa chọn kĩ càng cẩn thận.

Yến Thanh Ti vừa cởi từng cái cúc áo vừa nói: “Không phải anh bảo tôi ngực đi độn, eo thì rút xương, mũi cũng đi nâng, cằm cũng đi sửa à…. Thế mà anh còn muốn đi khách sạn với tôi cơ đấy, khẩu vị của anh cũng nặng thật.”

Nhạc Thính Phong cũng không động đậy, lười biếng dựa vào thành ghế, tuỳ ý để Yến Thanh Ti cởi đồ của hắn, nhướng mày hỏi: “Tức rồi à?

Yến Thanh Ti cười ha hả vài tiếng: “À, hoá ra mắt của Nhạc thiếu không hề mù, tôi còn tưởng mắt của anh có vấn đề cơ đấy.”

Cởi đến cái cúc áo sơ mi cuối cùng của Nhạc Thính Phong, cả cơ thể của anh ta nằm gọn trong mắt Yến Thanh Ti, thon gầy mà mạnh mẽ, không có cơ bắp cuồn cuộn đầy phô trương nhưng dưới mỗi tấc da thịt đều ẩn chứa sức mạnh, vòng eo rất bé, còn bé hơn cả eo phụ nữ. (=.=)!!!!!

Yến Thanh Ti từ ba năm trước đã biết thân hình của Nhạc Chính Phong rất đẹp.

Những ngón tay nấn ná trên từng tấc da thịt trượt xuống bụng liền bị Nhạc Thính Phong tóm lấy: “Vội vàng đến thế sao?”

Yến Thanh Ti nhếch môi, xốc vạt váy của mình lên, kéo cổ áo thấp xuống để lộ một vùng da thịt trắng muốt vàbờ vai cong cong mượt mà, chiếc bra màu đen quyến rũ ôm trọn lấy bầu ngực tròn đầy, ẩn hiện trong bóng đêm càng làm con người ta muốn phạm tội.

Yến Thanh Ti cầm tay của anh ta đặt lên ngực của mình, “Đúng, người ta thật sự vội lắm rồi, vội đến mức không chờ được để anh kiểm tra xem, đây là hàng thật giá thật hay là túi nước muối sinh lý…”

Bên trong xe, đột ngột vang lên tiếng quát của Nhạc Thính Phong: “Dừng xe…”

Lái xe run tay một cái, chiếc xe đánh võng theo hình chữ S, phanh gấp một cái, tấp vội vào lề đường

Nhạc Thính Phong quát lớn một tiếng: “Cút xuống.”

Tài xế do dự một chút, không rõ là bảo mình hay bảo cái cô mỹ nữ nóng bỏng đó nhỉ.

Nhạc Thính Phong lại lạnh lùng quát tiếp: “Cút.”

Tài xế không dám chần chờ thêm một giây nào nữa, ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài, chạy một mạch hơn hai mươi mét lận.

Trong xe chỉ còn Nhạc Thính Phong và Yến Thanh Ti, cô nằm sấp trong ngực Nhạc Thính Phong cắn cổ anh, cười khanh khách: “Ai cha, sợ bị người khác nhìn thấy à?”

Nhạc Thính Phong siết chặt vòng eo thanh mảnh của Yến Thanh Ti, hôn lên bả vai trắng ngần đang để lộ đầy hờ hững: “Cô của em nói rât đúng, em đúng là, không biết xấu hổ là gì.” Trong đôi mắt Yến Thanh Ti loé lên sát khí, Yến Như Kha…sớm muộn gì cũng có ngày tôi “chơi” chết cô.

Yến Thanh Ti ngồi trên đùi anh đè mạnh một cái, cô hỏi: “Vậy còn anh thì sao? Anh thì biết sao? Hình như anh vẫn chưa chia tay với cô của tôi đâu nhỉ? Chưa chia tay đâu đấy….vậy mà anh lại đối xử với cháu gái của cô ấy như thế này đây? Ừm? Tôi nên nói là Nhạc tiên sinh thật vô sỉ hay nên nói Nhạc tiên sinh không biết xấu hổ đây?”

Nhạc Thính Phong rên lên một tiếng, Yến Thanh Ti đúng là một yêu tinh, Nhạc Thính Phong càng muốn xem xem, cô ta còn có thể ‘yêu tinh’ đến mức độ nào.

Nhạc Thính Phong cảm thấy mình sắp điên mất rồi, nhịp thở của anh ta càng lúc càng nặng nề, anh với tay đi tìm khoá kéo của cái váy Yến Thanh Ti đang mặc.

Tay vừa mò đến cái khoá dấu dưới lớp vải, bỗng Nhạc Thính Phong kêu lên một tiếng đau đớn.

——
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương