Boss Hung Mãnh - Ông Xã Kết Hôn Đi

Chương 36: Tại sao tôi lại chướng mắt cô à?

Dịch bởi: admin

Trước Tiếp
Yến Như Kha tha thiết chân thành bày tỏ tấm chân tình của mình giành cho Nhạc Thính Phong.

Nhạc phu nhân nghe vậy liền cảm thấy thật có lỗi với Yến Như Kha: “Con đúng là một đứa trẻ hiền lành lương thiện, mấy con yêu tinh ngoài kia sao có thể so bì được với con, sao nó lại…. ôi, thôi con đi lên gác đi, nhưng mà …còn đừng chọc giận nó, nó không đồng ý thì con đừng vào phòng nó, nếu không người gặp xui xẻo là con đấy.”

Nhạc phu nhân vừa nãy định nói là ‘sao nó lại chẳng thèm để mắt đến con thế nhỉ?’

Nhưng bà sợ nói ra Yến Như Kha lại càng thêm đau lòng, nên mới không nói nữa.

Yến Như Kha gật đầu: “Vâng, bác yên tâm.”

……………………

Nhạc Thính Phong quẳng cái túi giấy trong tay xuống đất, để lộ một đôi giày cao gót nữ màu đen, thiết kế tinh xảo khéo léo, đây chẳng phải là đôi giày mà Yến Thanh Ti đã “ bỏ quên” trên xe hay sao.

Không hiểu thần xui quỷ khiến thế nào mà Nhạc Thính Phong lại mang nó về.

Trong đầu anh lại hiện lên cái cảnh cô vứt áo sơ mi của anh vào trong thùng rác, cười nhạo chính mình: “ Đáng lẽ phải vứt vào sọt rác mới đúng.”

Có tiếng gõ cửa cốc cốc vang lên.

“Ai?”

Giọng nói của Yến Như Kha vang lên: “Thính Phong, là em, cổ anh bị thương rồi…. anh có đau không? Em vào bôi thuốc cho anh nhé.”

“Ai cho phép cô lên đây, cút.”

Yến Như Kha cắn môi: “Thính Phong, em không vào đâu, em chỉ đứng ngoài cửa nói mấy câu với anh thôi, có được không?”

Năm nay cô đã 29 tuổi rồi, sắp 30 đến nơi rồi, chưa kể còn lớn hơn Nhạc Thính Phong một tuổi, cô thật sự không đợi nổi nữa, cô rất sợ hãi mỗi nhìn vào gương, cho dù đã rất tốn công sức bảo dưỡng nhưng khóe mắt cô đã bắt đầu có vết nhăn.

Bằng mọi giá phải gả vào nhà họ Nhạc, nếu tiếp tục đợi nữa, cơ hội của cô sẽ ngày càng xa xôi.

Cô khổ sở tìm đủ mọi cách để giành lấy hảo cảm của Nhạc Thính Phong nhưng không có tác dụng, anh ta vẫn không thèm để mắt tới.

Nhất là từ sau cái đêm anh ta ngủ với Yến Thanh Ti, Nhạc Thính Phong càng ngày càng ghét cô hơn, có khi mấy tháng mới gặp anh được một lần.

Nhạc Thính Phong cười khinh bỉ, chậm chạp cởi từng cúc áo sơ mi, trong đầu anh lại nhớ tới cảm giác khi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Yến Thanh Ti lướt trên cơ bụng, mềm mại…ngứa ngáy, lần sau… nhất định sẽ không để cô nàng chạy thoát.

Nhạc Thính Phong trong đầu nghĩ đến Yến Thanh Ti, nhưng miệng lưỡi lại ác độc châm chọc Yến Như Kha: “Yến Như Kha, tôi khuyên cô nên bỏ cái tư tưởng có chết cũng gả vào nhà họ Nhạc đó đi, cô mà cũng xứng?”

Câu nói này của Nhạc Thính Phong trực tiếp đả kích Yến Như Kha, giấc mơ lớn nhất của cả đời cô chính là được gả vào nhà họ Nhạc, để cho bất cứ ai sống trên cái đất Lạc Thành này nhìn thấy cô ta đều phải cung kính ngoan ngoãn gọi cô một tiếng Nhạc phu nhân, muốn cho tất cả phụ nữ phải hâm mộ đố kị với cô.

Ba năm này, Nhạc Thính Phong luôn coi thường cô ta, nhưng chưa bao giờ nói thẳng thừng như thế này, rằng cô không thể bước vào nhà họ Nhạc.

Trái tim Yến Như Kha như bị vỡ thành từng mảnh, cô ta đẩy cửa bước vào phòng của Nhạc Thính Phong: “Thính Phong, tại sao anh lại không thể chấp nhận em, em có chỗ nào không tốt, anh nói đi, em sẽ sửa, sửa đến khi nào anh hài lòng mới thôi…”

Nhạc Thính Phong quay phắt lại, dùng ánh mắt sắc bén nhìn Yến Như Kha: “Ai cho phép cô mở cửa phòng tôi.”

Yến Như Kha bị doạ sợ đến mức run rấy, “Thính Phong….em …. Thính Phong….em …không cố ý đâu mà….”

Nói rồi cúi gằm mặt xuống thì nhìn thấy túi giấy dưới chân của Nhạc Thính Phong.

Cô ta khiếp sợ nhìn cái túi đó, cô ta là phụ nữ, đương nhiên không thể nào nhận nhầm được….............................đó là một đôi giày của phụ nữ!!!!!!!!!!!!!!!!!
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương