Boss Là Nữ Phụ

Chương 91: Đế quốc xác sống (5)

Dịch bởi: admin

Trước Tiếp
Chương 91ĐẾ QUỐC XÁC SỐNG (5)

Thích Minh Tuyết ngoài mặt thì ôn nhu, nhưng trong lòng lại âm thầm nghĩ, không hổ danh là nữ chính, lúc đi cô ta đã cố ý không đóng kỹ cửa lại, không nghĩ tới vận may của Cố Nam lại tốt như vậy, còn chạy được đến tận nơi này.

Nhưng mà cô ta đã đoạt đi bàn tay vàng của Cố Nam, cô ta muốn nhìn thử xem nữ chính không có bàn tay vàng còn có thể kiêu ngạo được giống như là ở trong sách nữa hay không?

“Minh Tuyết, con còn nói với nó cái gì nữa, nó chính là một con sói mắt trắng.” Bà Cố nắm lấy Thích Minh Tuyết kéo đi.

“Dì cả, em họ chỉ có một mình...”

“Con quan tâm nó làm cái gì, con không biết hôm qua nó đã nói như thế nào đâu, sau này dì sẽ không có đứa con gái nào như nó nữa.”

“Dì cả, nói như thế nào thì cũng đều là người một nhà, em họ vẫn còn nhỏ, không hiểu chuyện, dì đừng nên tính toán với em ấy...”

Giọng nói của hai người dần dần đi xa, Thời Sênh cúi thấp đầu thưởng thức thiết kiếm trong tay, trước mắt bỗng nhiên tối sầm lại, cô khẽ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào một đôi con ngươi lạnh lùng.

Là nam chính. Tống Thập rất đẹp trai, chỉ là đối với người đã nhìn qua những người đàn ông có vẻ đẹp làm cả người và thần đều căm giận như Sở Đường hay Lục Thanh Vận thì nhiều lắm Tống Thập cũng chỉ làm cho cô cảm thấy đẹp hơn so với người bình thường một chút mà thôi.

“Đội ngũ của tôi không chào đón cô, bây giờ cô hãy rời khỏi chỗ này đi.” Giọng nói của Tống Thập cũng giống như con người của hắn ta, lạnh như băng, không chứa một chút tình cảm nào.

Ôi ta ngã, Thích Minh Tuyết đã nói cái gì đó với Tống Thập, đây là muốn đuổi bản cô nương đi à?

“Lão đại, cô ấy vẫn chỉ là một cô gái nhỏ...” Lời của Tô Tế Dạ còn chưa nói hết, liền bị đôi mắt lạnh của Tống Thập đảo qua, Tô Tế Dạ cũng không dám nói tiếp.

Thời Sênh kéo khóe miệng nở nụ cười, cầm cái túi chứa Bạch Hổ từ dưới đất xách lên, nhẹ giọng nhắc đi nhắc lại tên của hắn ta: “Tống Thập, Tống thiếu gia, chậc...”

Tống Thập khẽ nhíu mày, cô nữ sinh này quả thật rất quái lạ, để cho cô ta rời khỏi đội ngũ chính là lựa chọn chính xác.

Thời điểm Thời Sênh đi ngang qua ông bà Cố liền dừng lại: “Cố tiên sinh, tôi có chuyện muốn nói với ông mấy câu, có thể chứ?”

Ông Cố nhìn về phía bà Cố như đang thầm hỏi ý kiến, bà Cố trực tiếp chán ghét nghiêng đầu sang chỗ khác, lúc này ông Cố mới cùng Thời Sênh đi ra khỏi siêu thị.

“Cố tiên sinh, ông có thể nói cho tôi biết cha mẹ ruột của tôi là ai không?” Thời Sênh liền đi thẳng vào vấn đề chính.

Nghe vậy, sắc mặt của ông Cố trở nên tái nhợt “Tiểu Nam, con...” Từ nơi nào mà biết được chuyện này?

Mẹ ruột của nguyên chủ tên là Trình Tố, là mối tình đầu của ông Cố, còn cha cô là ai thì ông Cố cũng không biết. Lúc đó, Trình Tố đem cô mới vừa được sinh ra không bao lâu ôm đến gia đình ông, cầu xin ông và bà Cố nhận nuôi cô.

Lúc đó bà Cố rất không vui, nhưng mà Trình Tố còn cầm theo một khoản tiền rất lớn đến, lúc này bà Cố mới đồng ý.

Vài chục năm nay, Trình Tố giống như bị bốc hơi khỏi nhân gian, cũng chưa từng thấy bà thêm một lần nào nữa.

Trình Tố là người ở thủ đô, chẳng lẽ bà đã về thủ đô rồi?

Muốn đến thủ đô thì phải đi qua thành phố B, hơn nữa hiện tại cũng không có máy bay. Thời Sênh đành phải đè chuyện này xuống trước, nếu đã phát sinh nhiệm vụ chi nhánh thì khẳng định cũng không dễ làm như vậy.

Thời Sênh rời khỏi siêu thị, ở vùng phụ cận tìm được một chiếc xe, bên trong còn có một cái xác sống. Thời Sênh vứt nó ra ngoài, lái xe đi theo phía đội ngũ của Thích Minh Tuyết.

Thích Minh Tuyết và Tống Thập đều biết, nhưng mà đường lớn cũng không phải của bọn họ, nên bọn họ cũng không thể không cho cô đi cùng?

Từ thành phố A đi ra ngoài, người của Tống Thập tổn thất mất năm người, những người khác cũng đã chết đi từ trên đoạn đường lúc trước, cộng lại vốn có hơn ba mươi người, bây giờ cũng cũng chỉ còn lại có hơn mười người, bốn chiếc xe giảm mạnh chỉ còn hai chiếc xe.

Thời điểm ra khỏi thành phố, gặp được Dư Lương và mập mạp, hai người đều đã thức tỉnh dị năng rồi, đáng tiếc Dư Tĩnh và hai cô gái kia đều đã chết.

Tống Thập để cho hai người gia nhập đội ngũ, khi thấy Thời Sênh đi theo phía sau cùng, hai người đều vô cùng ngạc nhiên. Cô gái này vẫn còn sống?

Mạt thế ngày thứ mười ba.

Đội ngũ đi ra khỏi thành phố A, tiến về phía thành phố B.

Mạt thế ngày thứ hai mươi.

Đội ngũ gặp được quân đội đang tìm cách cứu viện những người còn sống sót.

Mạt thế ngày thứ hai mươi lăm.

Mưa to, đội ngũ bị kẹt trong một cái thôn.

Thời Sênh đứng ở trước cửa sổ, nhìn mưa phía bên ngoài, ánh mắt có chút tối tăm.

Sau trận mưa lớn này, xác sống sẽ tiến hóa, sẽ không cử động một cách chậm chạp nữa, tốc độ của bọn họ cũng sẽ giống như con người bình thường.

Không ít xác sống còn xuất hiện dị năng.

Mà trong đầu xác sống cũng bắt đầu xuất hiện tinh hạch.

Trên đầu ngón tay của Thời Sênh chậm rãi nở ra bông hoa nhỏ màu đen, cô cũng nên đi giết xác sống. Có tinh hạch, dị năng này của cô sẽ thăng cấp nhanh hơn rất nhiều.

Bây giờ dị năng của cô có thể làm cho xác sống không nhìn thấy mình, nhưng chỉ hữu hiệu khi đuổi một hai con, nhiều hơn thì lại không được.

“A!”

“Cô ta biến thành xác sống rồi.”

Căn phòng bên cạnh phòng của Thời Sênh bỗng nhiên vang lên một tiếng thét chói tai, ngay sau đó chính là một trận hỗn loạn. Loại tình huống này khi ở trên đường gặp phải không dưới mười lần, không ít người bị bắt, bị cắn nhưng đều không muốn nói ra.

[Ký chủ, mưa này có thể phụ trợ dị năng của cô.]

Hả?

Hệ thống sao lại có lòng tốt nhắc nhở cô chứ? Nhất định là có âm mưu!

[...] Nó thật sự chỉ nhắc nhở đơn thuần mà thôi, có phải ký chủ bị mắc chứng vọng tưởng bị hại rồi không?

Tuy rằng cảm thấy hệ thống có âm mưu nhưng Thời Sênh vẫn thu dọn đạc của mình, nhét Bạch Hổ vào trong ba lô rồi đẩy cửa ra đi ra ngoài, thừa dịp lực chú ý của những người đó đều ở bên kia, cô cấp tốc chạy về phía một đầu khác của ngôi làng.

Cô không thấy được, ngay sau khi cô rời đi, Thích Minh Tuyết cũng theo đi cô.

Thời Sênh đi đến chỗ không có ai liền thả chậm tốc độ, mặc kệ nước mưa đánh vào trên người mình, những giọt nước mưa này mang theo hắc khí nhè nhẹ rơi xuống trên người cô, hắc khí này lập tức ẩn vào trong thân thể.

Sau khi hắc khí tiến vào thân thể, cô có thể cảm thấy dị năng trong cơ thể mình hiện giờ đã trở nên mạnh mẽ hơn, không ngừng ở di động trong thân thể.

“Rống!”

Một xác sống từ trong căn phòng bên cạnh xông ra, tấn công về phía Thời Sênh, Thời Sênh nghiêng người tránh đi, thiết kiếm đâm vào đầu của xác sống đó.

Trong bóng tối, càng ngày càng có nhiều xác sống xuất hiện.

Thời Sênh lại phát hiện dị năng của mình không thể sử dụng, dị năng ở trong thân thể cô vô cùng mạnh mẽ, nhưng cô lại hoàn toàn không có cách nào sử dụng được chúng.

Mẹ nó, Hệ thống cái này lại đào hố chôn cô nữa rồi.

Thời Sênh chỉ có thể mang theo thiết kiếm đi chém, một xác sống chết thì một con khác lại lên, giống như là xác sống của cả làng đều tập trung ở chỗ này.

“Bùng!”

Một tiếng nổ đột ngột vang lên, Thời Sênh chỉ cảm thấy ánh sáng trước mắt đột nhiên chói lóa, trong chớp mắt bản thân liền bay ra ngoài, trong tai toàn là âm thanh vù vù, nước mưa rơi ở trên người cô đau rát như đang mài mòn người ta vậy.

Mẹ cả nhà nó!

Đứa mất dạy nào dám đánh lén bà?

Thời điểm Thời Sênh rơi xuống, ánh mắt quét về phía một bóng người đứng trên nóc nhà ở đằng xa, sau đó trước mắt cô liền tối sầm lại, hoàn toàn rơi vào bóng tối.

...

Thời Sênh bị lạnh mà tỉnh, cô vừa mở mắt liền nhìn thấy một khuôn mặt trắng đến dọa người, một đôi con ngươi đen như mực đang chuyên chú theo dõi cô, trong con ngươi có chút đờ đẫn và mê man.

Ta khóc, xác sống à?

Sai, người này ngoại trừ sắc mặt tái nhợt giống như đang trát phấn, còn những chỗ khác hoàn toàn giống như con người, ngay cả quàn áo mặc trên người cũng là quàn áo rất bình thường.

Ánh sáng bốn phía phác họa bóng người trước mặt là một thiếu niên khoảng mười bảy mười, tám tuổi, khuôn mặt rất tinh xảo, giống như là búp bê trong tủ kính.

Hắn ta không có biểu hiện ra bất kỳ dấu hiệu nào của dục vọng muốn công kích, Thời Sênh cũng chỉ có thể cứng ngắc bất động.

“Anh...” là cái thứ gì vậy a?

“A a.”

Thời Sênh: “...”

Mẹ nó, thật sự là xác sống rồi!

Hắn ta nằm ở trên người Thời Sênh, lúc này, thấy cô đã tỉnh liền vụng về đứng lên, còn vươn tay về phía cô, nghiêm mặt: “A a.”

Thời Sênh suy nghĩ một hồi, thử đưa tay đặt vào trong tay của hắn, hắn lập tức cầm tay cô, cố gắng kéo cô lên.

Tay hắn rất lạnh, giống như là bị đông lạnh ở bên trong tủ đá nhưng mà không cứng ngắc, giống như tay của con người bình thường.

Xác sống ấy kéo tay cô đến gần bên miệng của mình, Thời Sênh cả kinh co rụt lại, nhưng mà hắn nắm rất chặt, ép buộc đưa tay của cô về phía miệng của mình.
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương