Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 46: Con đúng là thiên sứ của cô

Dịch bởi: admin

Trước Tiếp
“Ninh Tịch, tôi và chế tác Vương còn có cả biên kịch Diệp nữa đều rất hài lòng với cô, nhưng mà hiện thực tàn khốc, quay phim đâu chỉ có mỗi tình cảm là được đâu, quan trọng nhất vẫn là tiền đầu tư, có đôi lúc tuyển diễn viễn nào vào vai gì thực sự không phải do chúng tôi quyết định. Người gật đầu cuối cùng không phải là người bỏ tiền nhiều nhất thì còn là ai!”

Ninh Tịch nghe mà tâm trạng như rơi xuống vực sâu không đáy, cô vẫn sẽ bị thay thế ư? Vậy tại sao Thường Lị vẫn bảo cô đi quay phim?

“Tối hôm qua, quả thực Ninh Đổng đã tìm tôi, ông ấy bảo cô là người mới nên không đồng ý cho cô tham gia vào bộ phim này, nhưng mà….” Quách Khải Thắng dừng lại một lát.

Ninh Tịch sốt ruột đến mức hận không thể lôi đạo diễn Quách từ đầu dây bên kia qua đây, túm cổ lắc cho ông ta một trận, có thể nói lèo một mạch được không?

“Nhưng mà Ninh Tịch này, số cô may lắm đấy, một nhà đầu tư khác nhìn trúng cô, còn tỏ rõ lập trường, Mạnh Trường Ca nhất định phải là cô mới được! Thế nên, cố gắng cho tốt nhé!”

“Thật ạ?” Trái tim vừa mới rơi xuống vực sâu của Ninh Tịch đã vèo một cái phi thẳng lên trời, đừng có kích thích thế được không, cô cảm thấy như thể đang bị đạo diễn đùa giỡn: “Đạo diễn Quách, ông cố ý chứ gì! Tôi bị ông doạ cho đến mức sắp đau tim rồi đây này!”

“Ha ha ha, bây giờ thanh niên sao mà dễ bị kích thích thế!”

“Dù sao thì ông cũng phải cho tôi một câu trả lời chính xác chứ, tóm lại tôi có bị đổi hay không?”

“Không đổi, không đổi, không đổi, nhà đầu tư kia rót cho chúng ta 5000 vạn cơ, bằng tổng số vốn mà Tinh Huy và Ninh Gia đầu tư cho chúng ta đấy, cho nên người bên đó nói mới được tính!’

“Nhà đầu tư của bộ phim này không phải chỉ có Ninh Gia và Tinh Huy thôi sao? Sao tự nhiên lại chui thêm một nhà nữa vậy” Ninh Tịch cảm thấy có chút kì lạ.

“Vừa mới tham gia vào đấy, sau này rồi cô sẽ biết thôi.” Ngữ khí của Quách Khải Thắng cực kì hưng phấn.

Đột nhiên có thêm một khoản đầu tư 5000 vạn, tổng cộng có hơn một tỉ tiền đầu tư, hơn nữa diễn viên mà ông hài lòng nhất - Ninh Tịch lại không bị cái đám đầu tư không biết nghề đó đổi mất, làm sao mà ông không vui cho được?

“Vâng ạ, cảm ơn đạo diễn!”

Ninh Tịch cúp điện thoại, “két” một tiếng, cửa phòng bị người khác đẩy ra, hoá ra là bánh bao nhỏ vừa mới tỉnh, còn đang mắt nhắm mắt mở tiến vào.

Ninh Tịch vui sướng hét lên một tiếng, sau đó nhào đến ôm lấy bánh bao nhỏ thơm lấy thơm để: “Bảo bối! Con đúng là ngôi sao may mắn của cô! Lần nào cũng có thể khiến cô gặp dữ hoá lành!”

Đại ma vương đứng ngoài cửa nhìn con trai được ôm hôn thắm thiết, tỏ vẻ khó chịu.

Rõ ràng đó là công của anh cơ mà……

Nhưng thôi, chẳng có gì quan trọng hơn là lại nhìn thấy nụ cười rạn rỡ tươi tắn trên gương mặt cô.

Lục Đình Kiêu bước đến: “Có chuyện gì mà vui thế?”

Ninh Tịch ôm lấy bánh bao nhỏ đang choáng váng vì sự nhiệt tình bất ngờ của cô: “Vừa nãy đạo diễn thông báo với tôi là vai diễn của tôi sẽ không bị thay đổi, nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim này rất thích tôi!”

“Thế à? Chúc mừng cô!” Lục Đình Kiêu chúc mừng cô như thật.

Ninh Tịch ngẫm nghĩ xoa cằm: “Nhưng mà đạo diễn không nói cho tôi biết nhà đầu tư đó là ai, nhưng chắc chắn người đó là một người cực kì có phẩm vị, mắt nhìn người cực kì cực kì tốt và là một người cực kì cực kì đẹp trai!”

Lục Đình Kiêu cười khẽ: “Cô nghĩ như thế thật sao?”

“Đó là điều đương nhiên rồi!” Ninh Tịch tỏ vẻ đương nhiên, sau đó cô đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Nếu như thế thì, thời gian sắp tới tôi đều phải đi quay phim, có lúc còn phải quay cả đêm nữa, Tiểu Bảo làm thế nào bây giờ?”

Lục Đình Kiêu không trả lời mà quay sang nhìn con trai.

Đột nhiên được Ninh Tịch ôm hôn thân thiết, tâm trạng của bánh bao nhỏ cực kì tốt, ngay cả khi nghe được tin xấu khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn tràn đầy hạnh phúc, sau đó chạy bình bịch về phòng mình.

Ninh Tịch còn tưởng thằng bé lại tự nhốt mình trong phòng, cô còn đang căng thẳng không ngờ thằng bé đã nhanh chóng chạy ra, trong tay còn cầm theo một quyển vở viết.

Trên đó viết một chữ rất to: Fighting!

Ninh Tịch cảm động sắp khóc đến nơi: “Cảm ơn con, bảo bối, con đúng là thiên thần của cô!

Lục Đình Kiêu dịu dàng nhìn một lớn một nhỏ đang ôm nhau thắm thiết.
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương