Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 93: Một lời từ chối không thích hợp (3)

Dịch bởi: admin

Trước Tiếp
Cô vốn là người ngoài, không phải sao?

Cô ở trong nhà hắn, nhưng mà ngày hôm nay cô lần đầu tiên biết được lịch trình của hắn, biết hắn đang ở đâu... nhưng lại là Tưởng Tiêm Tiêm nói cho cô biết, hắn buổi chiều đến Kim Bích Huy Hoàng đánh bài.

Tần Chỉ Ái nhếch môi, tự giễu, nhưng ánh mắt lại ảm đạm đen kịt.

Nhiều năm trước, cô thật sự tin bản thân mình có cơ hội đến với thế giới của hắn.

Nhiều năm sau, cô mới biết, ý nghĩ kia chỉ là đơn phương mà thôi.

Hắn quên cô rồi, quên sạch.

Quên sạch đến nỗi quan hệ của hai người giống như nước lã, giống như cách nhau mấy sông mấy núi, giống như rất xa xôi.

Tần Chỉ Ái liếc nhìn trời, không cho mình rơi nước mắt, sau đó đứng thẳng người, vừa mới cố gắng hướng về phía ga tàu điện ngầm, bỗng nhiên một chiếc xe dừng bên cạnh cô.

Tốc độ phanh gấp khiến nước đọng trên mặt đường bắn tung tóe vào váy của cô.

Tần Chỉ Ái theo bản năng lui về phía sau một bước, bàn chân tê rần, khó chịu đến nỗi cô phải hít vào một hơi, sau đó cô mới nâng ô cao hơn một chút, nhìn chiếc xe trước mặt, hình như hơi quen quen.

Tần Chỉ Ái cho rằng mình nhìn lầm, cô nháy mắt một cái, sau đó hạ kính mát xuống, lúc chuẩn bị cô dụi mắt nhìn cho rõ, cửa xe ở ghế tài xế mở ra, tài xế Tiểu Vương mở một chiếc ô đen kịt đi vòng qua đầu xe, chạy về phía cô.

“Tiểu thư, mời lên xe.” Tiểu Vương nói xong liên đem dù nâng cao hơn một chút, che cao hơn chiếc dù của cô, sau đó thay cô mở cửa ra.

“Cậu... sao cậu lại tới?” Lúc Tần Chỉ Ái đưa chiếc dù trên tay mình cho Tiểu Vương cầm, bán tín bán nghi hỏi một câu.

“Thiếu gia bảo tôi tới.” Tiểu Vương lấy ô trong tay mình che về phía Tần Chỉ Ái, thành thật trả lời.

Thiếu, thiếu gia? Cố, Cố Dư Sinh? Sao hắn biết cô ở đây? Trong đầu Tần Chỉ Ái liền xuất hiện vô số câu hỏi và nghi ngờ không thể tin được, cô vừa quay đầu lại hỏi Tiểu Vương, khóe mắt đã nhìn thấy Cố Dư Sinh đang ngồi trong xe, hắn đang nhắm mắt tựa lưng vào ghế xe.

Những lời Tần Chỉ Ái muốn nói nhanh chóng khựng lại, cô đứng bên cửa xe một lúc, mới khom người bò vào trong xe.

Tiểu Vương đóng cửa xe, đem dù ướt ném vào cốp xe, sau đó liền lên xe, hắn vừa mới đạp chân ga, đi về phía trước hai trăm mét thì Cố Dư Sinh mở mắt ra, hơi nghiêng đầu nhìn Tần Chỉ Ái chằm chằm, thấy cả người dưới Tần Chỉ Ái ướt nhẹp, cũng không biết tại sao trong lòng hắn lại cảm thấy tức giận, lại hướng về phía Tiểu Vương nóng nảy nói: “Đưa cho cô ta cái khăn lông, đừng để cô ta làm ướt xe của tôi!”
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương